CẤU TRÚC TỘI PHẠM CHÍNH TRỊ, SỰ THAY THẾ NHÂN DẠNG VÀ BẢN CHẤT TOÀN TRỊ CỦA DỰ ÁN MAOIST TẠI ĐÔNG DƯƠNG.
Khởi đầu của phiên thẩm vấn: sự đối diện
giữa bản chất và sự thật.
Không còn khẩu hiệu, không còn quần chúng bị kích động, không còn những bài diễn văn mị dân; chỉ còn luật pháp, chứng cứ và sự thật.
Sự trang nghiêm của hội trường, sự chuẩn mực của thủ tục tố tụng và sự hiện diện của các sĩ quan Quốc Dân Đảng khiến ông nhận ra rằng mọi lớp
vỏ ngụy trang đã bị bóc trần.
Bản án bốn tội danh: Cấu trúc pháp lý của một kẻ phạm tội xuyên quốc gia.
Thẩm tra viên Đàm Mẫn công bố bốn tội danh:
1. Tội ác chống lại nhân dân.
2. Tội Hán gian.
3. Tội diệt chủng.
4. Tội xâm lược.
Ba tội danh đầu tiên đã được xác lập từ trước, nhưng tội danh thứ tư "xâm lược" là điểm then chốt.
Nó khẳng định rằng Hồ Chí Minh không chỉ là một cá nhân phạm tội, mà là một tác nhân chính trị của một dự án bành
trướng quốc tế, cụ thể là dự án Maoist.
Điều đáng chú ý là chính Hồ Chí Minh thừa nhận:
- Ông (Hu Zhiming) chỉ là "kẻ chạy cờ hiệu" của Mao,
- Mọi hành động xâm lược đều do Mao chỉ đạo, và ông chỉ đóng vai trò "thằng hề trong gánh xiếc cộng sản".
Đây là lời thú nhận hiếm hoi, cho thấy sự lệ thuộc tuyệt đối của ông vào ĐCSTQ.
Vấn đề nhân dạng: Nguyễn Tất Thành - Hồ Tập Chương - Hu Zhiming.
Một trong những điểm quan trọng nhất là sự đối chiếu giữa
hai nhân dạng:
- Nguyễn Tất Thành, nhân
vật có thật, được xác nhận bởi hồ sơ di trú Pháp.
- Hồ Tập Chương, người
Hán, được MSS Trung Cộng xác nhận là kẻ mang danh "Hồ
Chí Minh".
Sự thay thế nhân dạng này không phải là một sự cố cá nhân, mà là một chiến lược
chính trị có chủ đích, nhằm:
- Tạo ra một biểu tượng cách mạng giả,
- Che giấu sự can thiệp của Trung Cộng, và hợp thức hóa sự xâm nhập vào phong trào Việt Nam.
Đây là một dạng chiến tranh nhận dạng, một chiến thuật tinh vi của
các chế độ toàn trị, nhằm kiểm soát ký ức tập thể bằng cách thay thế nhân vật lịch sử bằng một
hình tượng được nhào nặn.
Hồ Chí Minh thừa nhận: Nguyễn Ái Quốc là gián điệp Nga, còn mình chỉ là "vật thế thân".
Trong một khoảnh khắc bất
ngờ, Hồ Chí Minh tiết lộ rằng:
- Nguyễn Ái Quốc thật sự là một điệp viên của Liên Xô,
- Đã chết năm 1933 tại
Hong Kong, và ông (Hu Zhiming) chỉ là người được Mao đưa vào để "đeo bám" nhân dạng đó.
Điều này có ý nghĩa cực kỳ quan
trọng:
Hồ Chí Minh không phải là người kế thừa Nguyễn Ái Quốc, mà là kẻ chiếm đoạt danh tính để phục vụ chiến lược Maoist.
Sự thật này phá vỡ toàn bộ huyền thoại mà Việt Minh dựng lên sau
này.
Hồ sơ Comintern: Bằng
chứng không thể chối cãi về sự tồn tại của
Nguyễn Ái Quốc thật.
Khi được trao tập tài liệu về Đại hội V Quốc tế Thanh niên Cộng sản tại Moscow, Hồ Chí Minh xác nhận:
- Tấm thẻ hồng là của Nguyễn Tất Thành thật.
- Người này đã đến Moscow năm 1923–1924.
- Tham dự Đại hội với bí danh Lin, và có mặt trong các bức ảnh lưu trữ của
Comintern.
Ông (Hu Zhiming) đã thú nhận
và mô tả chi tiết hành trình của Nguyễn Ái Quốc, điều mà chỉ người trong nội bộ
Comintern mới biết.
Điều này càng củng cố sự thật rằng:
Hồ Chí Minh (Hu
Zhiming) không phải Nguyễn Ái Quốc.
Sự đứt gãy trong phong
trào cộng sản quốc tế và vai trò của Mao tại Đông Dương.
Hồ Chí Minh trình bày một bức tranh rộng hơn về bối cảnh quốc tế:
- Comintern thúc đẩy cách mạng tại các thuộc địa.
- Stalin yêu cầu Trung Cộng hỗ trợ Đông Dương.
- Mao muốn mở rộng ảnh hưởng
xuống phương Nam, nhưng bị gián đoạn bởi cuộc đảo chính Thượng Hải năm 1927.
Điều này cho thấy:
- Việt Minh không phải phong trào bản địa,
- mà là sản phẩm của sự điều phối giữa Moscow và Diên An, trong đó Hồ Chí Minh chỉ là một mắt xích.
Hoàng Kỳ Tường: Bản chất cộng
sản là "thủy triều không nền móng".
Thiếu tướng Hoàng Kỳ Tường đưa ra một
nhận định sắc bén:
- Phong trào cộng sản giống
như thủy triều.
- Dâng lên mạnh mẽ nhưng không có nền tảng, và sẽ sụp đổ khi gặp thực tại.
Ông đặt câu hỏi:
Liệu cộng sản có thể nhuộm đỏ cả thế giới?
Đây là câu hỏi về bản chất của chủ nghĩa toàn trị:
Nó có thể lan rộng bằng bạo
lực, nhưng không thể tồn tại lâu dài vì thiếu nền tảng
đạo đức và văn hóa.
Hồ Chí Minh bộc lộ bản chất: Nghệ
thuật giết người, lừa dối và thao túng xã hội.
Trong phần trả lời, Hồ Chí Minh trình bày một cách trần trụi:
- Nghệ thuật giết người là "tinh hoa" của người cộng sản.
- Mị dân và ngoa ngôn
là công cụ cai trị.
- Chính sách được xây dựng trên hư cấu.
- Xã hội bị thao túng theo
ý đảng.
- Văn hóa bản xứ bị lũng đoạn, và cộng sản không bao giờ có tinh thần "an bang định quốc".
Đây không phải là lời cáo buộc từ bên ngoài, mà là lời tự thú của chính người trong cuộc.
Ông mô tả:
- Việc đánh tráo nhân dạng.
- Thủ tiêu người yêu nước.
- Kích động đấu tố.
- Phá vỡ tình làng nghĩa xóm.
- Kiểm soát tư tưởng, và sử dụng khủng bố như
công cụ cai trị.
Tất cả những điều này phản ánh bản chất toàn trị của mô hình Maoist,
được áp dụng lên Việt Nam thông qua Hồ Chí Minh.
Kết luận: Bản cáo trạng toàn diện về bản chất của
dự án cộng sản tại Việt Nam.
Cho thấy:
- Hồ Chí Minh không phải là lãnh tụ dân tộc.
- Mà là kẻ thay thế nhân dạng để phục vụ Mao.
- Phong trào Việt Minh là sản phẩm của Comintern và Trung Cộng, và mô hình cộng sản tại Việt Nam là mô hình toàn trị, dựa trên bạo lực, lừa dối và phá hủy văn hóa bản địa.
Đây không chỉ là câu chuyện của một cá nhân,
mà là bản cáo trạng đối với toàn bộ dự án cộng sản tại Đông Dương.
* Huỳnh Tâm.
