BẢN CHẤT HÁN HÓA, LỜI THỀ MAOIST VÀ CHIẾN LƯỢC THỐNG TRỊ TOÀN TRỊ TẠI VIỆT NAM.
Vấn đề bản sắc: Hồ Chí Minh như một chủ thể Hán hóa không thể che giấu.
Một trong những nhận định sắc bén nhất trong hồ sơ thẩm vấn là lời đánh giá rằng người Việt Nam trong tương lai sẽ không thể tha thứ cho Hồ Chí Minh, bởi ông không bao giờ có thể "hóa kiếp Hán thành Việt".
Điều này không chỉ là một nhận xét cảm tính, mà là một phân tích sâu sắc về bản chất văn hóa - chính trị của Hồ Chí Minh.
Trong toàn bộ hành trình hoạt động, từ
Diên An đến Cao Bằng, Hồ Chí Minh:
- Sử dụng tiếng Hoa
như ngôn ngữ tư duy chính.
- Tiếp thu hoàn toàn mô hình tổ chức Maoist.
- Hành xử theo văn hóa chính
trị Trung Hoa, và xem
mình như một thành viên của "đại gia đình cộng sản Trung Quốc".
Bản dịch nguyên văn, Hán ngữ của
Hồ Chí Minh gửi Mao Trạch Đông.
" - Văn thư số 380.
1947.3:26. Từ hai bên cánh gà
và phía sau sân khấu.
(Nội dung)
Tòa nhà lễ hội và các vật liệu
cần thiết khác.
Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản
Trung Quốc, Nước Cộng hòa Trung Hoa có hơn hai mươi năm lịch sử cách mạng, bao
gồm Tám năm kháng chiến chống Nhật và một năm tự vệ, đã mang lại kinh nghiệm vô
cùng phong phú và quý giá. Kinh nghiệm này đã chứng tỏ tầm quan trọng sống còn
đối với cuộc kháng chiến lâu dài chống lại Việt Nam, cũng như đối với việc xây
dựng Đảng và quân đội, củng cố quyền lực và thiết lập một hệ thống kinh tế,
chính trị, văn hóa dân chủ mới trong thời chiến. Do đó, trung tâm của tôi đề
nghị các bạn gửi và phổ biến thông tin liên quan một cách có hệ thống.
Các tài liệu và văn bản dưới
đây:
Về kinh nghiệm của cuộc cách mạng
Trung Quốc, chẳng hạn như (một số vấn đề lịch sử).
(III) Tư tưởng quân sự của Mao
Chủ Tịch và các tài liệu giáo dục chiến tranh khác, chẳng hạn như (Chiến tranh
Cách mạng Quốc gia và Vấn đề Chiến lược), do một số tác giả chọn lọc."
Những yếu tố này không
thể che giấu bằng lớp vỏ "Việt Nam hóa" mà tuyên truyền Việt Minh
dựng lên.
Chúng thuộc về bản chất, không thể tẩy xóa.
- Từ Diên An đến Thiên Bảo: Sự sụp đổ của một huyền thoại.
Ngày 3 tháng 11
năm 1942, khi bị chuyển đến nhà tù
Thiên Bảo, Hồ Chí Minh đối diện với một loạt tài liệu mà Quốc Dân Đảng thu thập được.
Những tài liệu này không chỉ chứng minh sự hợp tác của ông với Nhật Bản và Mao Trạch Đông, mà còn phơi
bày lời thề trung thành tuyệt đối với ĐCSTQ.
Trong phòng giam, ba tờ truyền đơn Việt Minh được đặt sẵn trước mặt ông như một lời nhắc nhở rằng
mọi hoạt động tuyên truyền của ông đều đã bị theo dõi.
Sự "đặc ân" trong phòng giam bữa ăn đầy đủ, thuốc lá, không gian rộng
không phải là ưu ái, mà là chiến thuật tâm lý nhằm khiến ông mất cảnh giác trước cú đánh lớn hơn: Công bố văn kiện bí mật về lời thề
Maoist năm 1937.
- Lời thề trước Mao: Bằng chứng không thể chối bỏ về sự lệ thuộc.
Trong buổi thẩm vấn, thư ký tư pháp đọc to văn kiện ghi lại lời thề
của Hồ Chí Minh trước Mao Trạch Đông vào ngày 28/5/1937.
Đây là một trong những tài liệu quan trọng nhất,
vì nó chứng minh:
- Hồ Chí Minh tuyên thệ trung thành với ĐCSTQ,
- Tự nhận "sinh Hán tử Việt", và được Mao xem như "công thần Maoist hải ngoại".
Cụm từ "chúng ta là
đồng đảng, chúng ta là
anh em" không phải là lời xã giao.
Trong văn hóa chính trị Maoist, đây là tuyên bố kết nạp vào tầng lớp trung tâm của quyền lực, một dạng "huyết thệ chính trị".
Điều này phá vỡ hoàn toàn huyền thoại rằng Hồ Chí Minh là lãnh tụ độc lập của phong trào Việt Nam.
- Hồ Chí Minh đối diện sự thật: Cú sốc về mức độ thâm nhập của Quốc Dân Đảng.
Khi nghe văn kiện được đọc, Hồ Chí Minh rơi vào trạng thái bàng hoàng.
Ông nhận ra rằng:
- Quốc Dân Đảng đã thâm nhập sâu vào hệ thống của ĐCSTQ.
- Thậm chí có thể có người nằm vùng ngay tại Diên An, và mọi hoạt động bí mật của ông đều bị theo dõi.
Đây là khoảnh khắc mà Hồ Chí Minh hiểu rằng ông không còn đường chối tội.
Ông buộc phải thừa nhận tính xác thực của văn kiện, vì mọi chi tiết đều khớp
với thực tế.
- Viễn kiến chính trị của Hồ Chí Minh: Mô hình
toàn trị kiểu Mao.
Khi được hỏi về kế hoạch cai trị Việt Nam nếu giành được chính quyền, Hồ Chí Minh trình bày một mô hình chính trị mang đầy đủ
đặc trưng của chế độ toàn trị Maoist:
- Củng cố quyền lực bằng bạo lực,
- Thiết lập độc đảng tuyệt đối,
- Kiểm soát tôn
giáo,
- Sử dụng tuyên truyền để thần thánh hóa lãnh tụ,
- Đàn áp mọi đối lập,
- Thanh trừng trí thức và nhân sĩ,
- Tổ chức đấu tố quần
chúng, và xây dựng bộ máy công an khủng bố làm công cụ cai trị.
Đây không phải là mô hình giải phóng dân tộc, mà là mô hình thuộc địa kiểu mới, trong đó Việt Nam trở thành phiên
bản thu nhỏ của Trung Quốc thời Mao.
- Phản ứng của Hoàng Kỳ Tường: Sự ghê tởm trước một mô hình
cai trị phi nhân.
Khi nghe Hồ Chí Minh mô tả kế hoạch cai trị
Việt Nam, Thiếu tướng Hoàng Kỳ Tường không giấu được sự phẫn nộ.
Ông nhận xét rằng mô hình này:
- Yàn nhẫn,
- Vô đạo đức,
- Phi nhân tính, và
không thể được biện minh dưới bất kỳ lý do chính trị nào.
Đây là sự đối lập giữa hai
mô hình chính trị:
- Quốc Dân Đảng, dù có nhiều khuyết điểm, vẫn dựa trên nền tảng quốc gia - dân tộc,
- ĐCSTQ và Việt Minh, dựa trên bạo lực, khủng bố và sự phá hủy xã hội truyền thống.
- Hồ Chí Minh và sự thật không thể che giấu.
Hé lộ một điều quan trọng:
Hồ Chí Minh không phải là lãnh tụ dân tộc, mà là một tác nhân chính trị của Mao Trạch Đông, mang bản chất Hán hóa sâu sắc và trung thành tuyệt đối với ĐCSTQ.
Những lời thề, những kế hoạch cai trị, và những chiến lược bạo
lực mà ông trình bày không phải là sản phẩm của phong
trào Việt Nam, mà là bản sao của mô hình Maoist, được áp dụng lên một dân tộc khác.
- Kết luận: Sự phán xét của lịch sử đã khẳng định rằng:
- Hồ Chí Minh không thể "hóa Việt".
- Không thể che giấu bản chất Hán hóa, và càng không thể thoát khỏi trách nhiệm tội đồ lịch sử.
Người Việt Nam, khi nhìn lại, sẽ thấy rằng:
Ông Hồ không phải là người giải phóng dân tộc, mà là người mở đường cho sự nô lệ mới thuộc vào Trung Cộng.

