KẺ ĐÔ HỘ DÂN TỘC VIỀT NAM - Chương 7/14. * Huỳnh Tâm.

- Hồ Chí Minh không phải là lãnh tụ dân tộc độc lập Việt Nam, mà là một tác nhân trong chiến lược bành trướng của Mao. 
- Vận dụng Nhật Bản như một đối tác chiến thuật, và sử dụng Việt Minh như công cụ để tái cấu trúc Đông Dương theo mô hình cộng sản quốc tế.
Sự nghiệp của ông trong giai đoạn này không thể được hiểu như một phong trào giải phóng dân tộc, mà phải được phân tích như:
Một phần của cuộc cạnh tranh quyền lực giữa Mao, Nhật, Quốc Dân Đảng, Pháp, trong đó Việt Nam chỉ là chiến trường, còn Hồ Chí Minh chỉ là một mắt xích trong chiến lược của các cường lực ngoại bang.
 
Cơ Chế Tuyên Truyền, Kiểm Soát Và Tái Kiến Tạo Xã Hội Theo Mô Hình Maoist Tại Đông ương.
Sự sụp đổ của huyền thoại và sự phơi bày của cấu trúc quyền lực.
Khi các tài liệu mật của Quốc Dân Đảng được đưa ra trước mặt Hồ Chí Minh trong những buổi thẩm vấn cuối năm 1942, toàn bộ lớp vỏ huyền thoại mà ông xây dựng bấy lâu lập tức rạn nứt. 
Những bằng chứng này không chỉ bóc trần các hoạt động bí mật của ông với Nhật Bản và Mao Trạch Đông, mà còn phơi bày một mô hình hành động nhất quán của chủ nghĩa cộng sản quốc tế: che giấu, thao túng và tái cấu trúc xã hội bằng bạo lực vô hình.
 
Trong bối cảnh đó, Hồ Chí Minh không còn khả năng biện minh. 
Ông đối diện với sự thật rằng toàn bộ chiến lược của mình từ tổ chức, tuyên truyền đến kiểm soát xã hội đều là sản phẩm của một hệ tư tưởng ngoại lai, được thiết kế để biến Đông Dương thành vùng phụ thuộc của Trung Cộng.
Tuyên truyền như công cụ kiến tạo thực tại chính trị.
Khi được hỏi về những trở ngại trong quá trình hoạt động tại Việt Nam, Hồ Chí Minh thừa nhận rằng tuyên truyền là công cụ trung tâm trong chiến lược của Việt Minh. 
Ông mô tả một hệ thống tuyên truyền được tổ chức theo ba tầng:
Tạo ra diễn ngôn mị dân nhằm thu hút quần chúng bằng những khẩu hiệu đơn giản, dễ lan truyền. 
Khai thác sự bất mãn xã hội, biến những vấn đề kinh tế - Xã hội thành công cụ kích động chính trị. 
Che giấu hoàn toàn sự hiện diện của Trung Cộng, bảo đảm người dân không nhận ra Việt Minh chỉ là một chi nhánh của ĐCSTQ.
Điều này phản ánh một nguyên tắc cốt lõi của mô hình Maoist: 
Kiểm soát nhận thức trước khi kiểm soát lãnh thổ.
Tuyên truyền không chỉ là công cụ truyền đạt thông tin, mà là phương tiện tái cấu trúc thực tại, khiến người dân tin vào một thế giới do Việt Minh dựng lên.
Mô hình “hai giai đoạn”: Từ thao túng nhận thức đến tái cấu trúc quyền lực.
Hồ Chí Minh thừa nhận rằng Việt Minh đã bước vào “giai đoạn hai” của chiến lược: 
Liên minh chiến thuật với Nhật-Pháp để chuẩn bị cho việc thiết lập một Đông Dương do cộng sản quốc tế lãnh đạo.
Giai đoạn này bao gồm:
- Lũng đoạn đời sống chính trị, 
- Định hướng dư luận, 
- Kích động quần chúng, và từng bước phá vỡ cấu trúc xã hội truyền thống.
Tuyên truyền được sử dụng để:
- biến điểm mạnh của xã hội Việt Nam thành điểm yếu, 
- làm suy yếu các tầng lớp tinh hoa bản địa, và tạo ra một môi trường chính trị nơi Việt Minh là lực lượng duy nhất có khả năng “cứu nguy dân tộc”.
 
Đây là chiến lược mà Lenin gọi là phá hủy trật tự cũ để kiến tạo trật tự mới, và Mao Trạch Đông đã nâng lên thành nghệ thuật cai trị.
Diên An: nơi Hồ Chí Minh tiếp thu toàn bộ kỹ thuật kiểm soát xã hội.
Khi được hỏi về nguồn gốc của những thủ đoạn này, Hồ Chí Minh thừa nhận rằng ông học được:
- Kỹ thuật tổ chức của Lenin, 
- Phương pháp thanh lọc và kiểm soát của Stalin, và nghệ thuật tuyên truyền của Mao Trạch Đông.
Tại Diên An, ông tiếp cận:
- Mô hình “tẩy não tập thể”, 
- Cơ chế “đấu tranh, tự phê bình, cải tạo”, và kỹ thuật “tạo dựng lãnh tụ” nhằm thần thánh hóa người đứng đầu.
Sau khi đến Việt Nam, ông còn nghiên cứu thêm kỹ thuật tuyên truyền của Đức Quốc Xã, đặc biệt là:
- Nghệ thuật tạo kẻ thù chung, 
- Kỹ thuật huy động quần chúng bằng cảm xúc, và phương pháp biến lãnh tụ thành biểu tượng siêu hình.
Sự kết hợp giữa mô hình Leninist, Stalinist, Maoist và Nazi tạo nên một hệ thống tuyên truyền toàn trị, được Việt Minh áp dụng triệt để tại Việt Bắc.
Che giấu sự hiện diện của Trung Cộng: chiến lược “vô hình hóa ngoại bang”.
Một trong những điểm quan trọng nhất trong lời khai của Hồ Chí Minh là việc ông thừa nhận:
- Trung Cộng hiện diện sâu rộng tại Cao Bằng, 
- Nhưng Việt Minh phải che giấu hoàn toàn điều này.
Ban Tuyên giáo Trung Cộng cung cấp:
- Tài liệu, 
- Kỹ thuật tổ chức, và chiến lược tuyên truyền nhằm bảo đảm rằng người dân Việt Nam không bao giờ biết họ đang sống trong một vùng ảnh hưởng của Trung Cộng.
Đây là chiến lược “vô hình hóa ngoại bang”, nhằm:
- tránh phản ứng dân tộc chủ nghĩa, 
- tạo ảo giác rằng Việt Minh là phong trào bản địa, 
- và che giấu sự lệ thuộc của Hồ Chí Minh vào Mao.
Kiểm soát xã hội bằng bạo lực vô hình.
Hồ Chí Minh mô tả một hệ thống kiểm soát xã hội được thiết lập tại các vùng Việt Minh kiểm soát:
- Cưỡng bức nhập ngũ, 
- Thuế khóa nặng nề, 
- lao dịch xây dựng căn cứ, và mạng lưới công an dày đặc.
Người dân sống trong cảm giác:
“ngàn tay ngàn mắt của đảng cộng sản”.
Những ai không tuân phục bị loại bỏ khỏi cộng đồng, bị xem như “phế thải chính trị”. 
Đây là mô hình kiểm soát xã hội kiểu Maoist, nơi:
- Bạo lực không nhất thiết phải hữu hình, mà được thực thi thông qua nỗi sợ. 
- Sự cô lập, và kiểm soát thông tin.
* Huỳnh Tâm.