CHIẾN LƯỢC NẰM VÙNG, TƯ
TƯỞNG GIẢ TẠO VÀ SỰ THAO TÚNG CỦA QUỐC TẾ CỘNG SẢN TRONG DỰ ÁN "HỒ CHÍ MINH".
Tuyên truyền chiến trường và chiến lược "nằm vùng": Cấu trúc của một hệ thống lừa
dối.
Tuyên truyền chiến thắng giả, thương thuyết trá hình, cài cắm nội gián và phá hoại từ bên trong.
Những tờ truyền đơn "Việt
Nam Độc Lập" được phát hành liên tục không nhằm phản ánh thực tế chiến trường, mà nhằm:
- Tạo ảo giác chiến thắng,
- Kích động tâm lý quần chúng,
- Gây áp lực lên chính quyền đối
phương, và che giấu các hoạt động thương lượng
bí mật với Nhật-Pháp.
Đây là mô hình tuyên truyền kiểu Maoist:
Tạo ra một thực tại giả để điều khiển nhận thức tập thể.
Song song với tuyên truyền là chiến lược "nằm vùng". được Hồ Chí Minh mô tả như một hệ thống:
- Tuyển chọn nhân sự theo tiêu chí "tương thích tư
tưởng".
- Tài đặt vào mọi cơ quan của đối phương.
- Thu thập thông tin, và phá hoại từ bên trong.
Đây là chiến thuật mà Lenin gọi là "phá hoại cấu trúc nhà nước tư sản", và Mao nâng lên thành nghệ thuật "mạng nhện cách mạng".
Mao Trạch Đông và nghệ thuật khủng bố chính trị: Mô hình mà Hồ Chí Minh sao chép
nguyên bản.
Hồ Chí Minh thừa nhận rằng toàn bộ chiến lược của Việt Minh là bản sao của Mao:
- Áp lực.
- Khủng bố.
- Trao đổi cam kết.
- Hợp tác giả tạo, và phản bội khi thời cơ đến.
Mao từng hợp tác với Quốc Dân Đảng trong Mặt trận Thống nhất, nhưng thực chất chỉ nhằm:
- Thâm nhập,
- Phá hoại, và chuẩn bị cướp chính quyền.
Hồ Chí Minh áp dụng mô hình này tại Việt Nam:
Hợp tác với Nhật-Pháp để tồn tại, rồi phản bội để giành quyền lực.
Đây là chiến lược "liên minh tạm thời-phản bội vĩnh viễn", đặc trưng của các phong trào cộng sản quốc
tế.
"Chi chi cũng có thể giả": Tư tưởng giả tạo như nền tảng của chế độ.
Một trong những điểm đáng chú ý nhất trong lời khai là việc Hồ Chí Minh mô tả tư tưởng cộng sản
như một hệ thống giả tạo toàn diện:
- Giả danh.
- Giả nhân dạng.
- Giả chiến thắng.
- Giả chính nghĩa.
- Giả lãnh tụ.
- Giả lịch sử.
Ông thừa nhận rằng:
- Việc ông giả Nguyễn Ái Quốc là "hiển nhiên".
- việc đánh tráo nhân dạng là "phương châm hành động", và việc lừa dối quần chúng là "kỹ thuật cần thiết".
Điều này cho thấy bản chất của chế độ cộng sản không phải là lý tưởng, mà là một hệ thống vận hành bằng sự giả tạo có chủ đích.
Hoàng Kỳ Tường: Sự ghê tởm trước một hệ thống
vô liêm sỉ.
Khi nghe Hồ Chí Minh mô
tả tư tưởng cộng sản như một nghệ thuật lừa dối, Thiếu tướng
Hoàng Kỳ Tường phải ngắt lời.
Ông nhận xét rằng:
- Người cộng sản đánh mất liêm sĩ.
- Không còn biết xấu hổ, và xem sự lừa dối như phẩm
chất chính trị.
Đây là sự đối lập giữa hai mô hình:
- Quốc Dân Đảng, dù có khuyết điểm, vẫn dựa trên nền tảng đạo đức Nho-Dân quốc.
- Cộng sản, dựa trên sự vô liêm sỉ được hợp thức hóa bằng lý luận cách mạng.
Đại hội VII Comintern: Nơi Hồ Chí Minh chính thức trở thành công cụ của Mao.
Khi được yêu cầu trình bày về Đại hội VII Quốc tế Cộng sản (1935), Hồ Chí Minh thừa nhận:
- Ông tham dự với tư cách giả danh Lin.
- Sử dụng thẻ do Mao cấp.
- Ngồi trong đoàn Trung Cộng, và hoàn toàn
không có tư cách đại biểu Việt Nam.
Điều này chứng minh rằng:
Hồ Chí Minh không phải đại diện của phong trào Việt Nam, mà là đại diện của Mao tại Comintern.
Ông mô tả cảm giác "man trá" khi phải đóng vai Nguyễn Ái Quốc, và thừa nhận rằng mọi hành động của ông đều do đảng chỉ đạo.
Nội dung Đại hội VII: Chiến lược toàn trị được định hình.
Hồ Chí Minh mô tả chi tiết nội dung
Đại hội VII:
- Tạo khủng hoảng xã hội để thúc đẩy cách mạng.
- Phá hoại các đảng dân chủ xã hội.
- Gán nhãn "phát xít" cho mọi đối thủ.
- Thành lập Mặt trận Công nhân.
- Mở rộng hệ thống nhà tù tư tưởng, và chuẩn bị mô hình "Mặt trận Nhân dân Đoàn kết".
Đây là nền tảng lý luận cho các chiến dịch sau này tại Việt Nam:
- Đấu tố.
- Cải cách ruộng đất.
- Thanh trừng trí thức.
- Kiểm soát văn hóa, và độc quyền chính trị.
Sự hiện diện của Stalin và Lenin: Biểu tượng của một hệ thống đang
phân rã.
Hồ Chí Minh mô tả một cảnh tượng kỳ
lạ tại Đại hội:
- Đại biểu không chú ý
diễn giả.
- Tự do đi lại.
- Stalin xuất hiện với vẻ khó chịu.
- Lenin được tôn vinh
như biểu tượng, dù đã suy yếu.
Điều này phản ánh sự thật:
Comintern đang bước vào giai đoạn phân rã, nhưng vẫn cố gắng duy trì ảnh hưởng bằng lý luận và tuyên truyền.
Hồ Chí Minh kết luận: "đồng chí kiên định" sự trung thành tuyệt đối với Mao.
Cuối phần khai, Hồ Chí Minh khẳng định:
- Trung Cộng và Việt Minh là "đồng chí kiên định".
- Nghĩa là bảo vệ lẫn nhau, và ông xem mình như "anh em trai" của Mao.
Đây là lời thú nhận cuối cùng về bản chất của ông:
Hồ Chí Minh không phải người Việt
Nam chiến đấu cho Việt Nam, mà là người Hán chiến đấu cho Mao.
Kết luận: Đây là bản giải phẫu về cơ chế lừa dối của
phong trào cộng sản, cho thấy:
- Việt Minh là hệ thống lừa dối toàn diện.
- Hồ Chí Minh là sản phẩm của Mao.
- Comintern là nền tảng lý luận cho sự phá hoại, và chiến lược cộng sản dựa trên giả tạo, khủng bố và thao túng.
Đây không phải là phong trào giải phóng dân tộc, mà là một dự án xâm lược được ngụy trang
bằng khẩu hiệu cách mạng.
* Huỳnh Tâm.
