KẺ ĐÔ HỘ DÂN TỘC VIỀT NAM - Chương 13/14. * Huỳnh Tâm.


MÔ HÌNH MAOIST ÁP ĐẶT LÊN ĐÔNG DƯƠNG: TỪ CHỈ THỊ ĐẢNG ĐẾN CHIẾN LƯỢC THAY THẾ NHÂN DẠNG.
Sau Đại hội VII: Mao Trạch Đông chính thức "kích hoạt" dự án Đông Dương.
Theo lời khai của Hồ Chí Minh (Hu Zhiming), sau Đại hội VII Comintern năm 1935, Mao Trạch Đông đã trực tiếp chỉ thị ông:
- Học tập tư tưởng Maoist một cách triệt để. 
- Xây dựng Đảng Cộng sản Đông Dương theo mô hình Trung Cộng
- Tập trung quyền lực tuyệt đối, và chuẩn bị thiết lập một nhà nước toàn trị kiểu Mao.
Đây là thời điểm mà dán "Việt Nam hóa Maoism" được chính thức khởi động. 
Không còn là sự hỗ trợ lẻ tẻ, mà là một chiến lược bành trướng có hệ thống, trong đó:
- Mao cung cấp viện trợ vô điều kiện. 
- Trung Cộng đảm nhiệm huấn luyện cán bộ
- Ủy ban Tuyên truyền Trung ương thiết kế toàn bộ hệ tư tưởng, và Hồ Chí Minh đóng vai trò "đại diện thi hành" tại Việt Nam.
Điều này chứng minh rằng Việt Minh không phải là phong trào bản địa, mà là một chi nhánh của ĐCSTQ, được thiết kế để mở rộng ảnh hưởng của Mao xuống Đông Nam Á.
Hồ Chí Minh thừa nhận: Người Việt Nam không bao giờ chấp nhận vai trò chư hầu.
Trong một đoạn khai hiếm hoi mang tính tự phản tỉnh, Hồ Chí Minh thừa nhận rằng:
- Người Việt Nam có truyền thống cảnh giác với Trung Quốc. 
- Họ không chấp nhận bị xem là chư hầu, và họ có sức đề kháng văn hóa mạnh mẽ.
Tuy nhiên, ông cũng khẳng định rằng:
- Ông sẵn sàng đàn áp mạnh mẽ để vượt qua sự phản kháng đó. 
- Mô hình Maoist sẽ được áp đặt bằng bạo lực, và Việt Nam phải trở thành "bản sao" của Trung Cộng.
Đây là lời thú nhận rõ ràng nhất về bản chất xâm lược của dự án Việt Minh: 
Một dự án nhằm biến Việt Nam thành vệ tinh của Trung Cộng, bất chấp ý chí dân tộc.
Hoàng Kỳ Tường: Sự đối lập giữa mô hình mở và mô hình đóng.
Thiếu tướng Hoàng Kỳ Tường đưa ra một phân tích sắc bén về sự đối lập giữa hai mô hình chính trị:
- Quốc gia - mở cửa, hướng đến tự do, dân chủ, hòa bình. 
- Cộng sản - khép kín, hướng đến độc tài, bạo lực và cô lập.
Ông chỉ ra rằng:
- Đảng Cộng sản có thể sao chép mô hình tổ chức của Trung Cộng. 
- Nhưng không thể sao chép mô hình nhà nước.
- Vì nhà nước cần nền tảng văn hóa-pháp lý mà Maoist không có.
Ông ví mô hình Maoist như "một khối bệnh hoạn", không thể hòa nhập vào cơ thể văn hóa Việt Nam. 
Dù Hồ Chí Minh có cố gắng đến đâu, người Việt Nam không thể "rặn ra phân Mao", một hình ảnh ẩn dụ mạnh mẽ về sự bất khả tương thích giữa hai nền văn minh.
Vấn đề nhân dạng: sự khác biệt không thể che giấu giữa Nguyễn Tất Thành và Hồ Tập Chương.
Hoàng Kỳ Tường yêu cầu Hồ Chí Minh phân tích sự khác biệt giữa hai thẻ Comintern:
- Thẻ hồng của Nguyễn Tất Thành (Đại hội V, 1924).
- Thẻ trắng của Hồ Tập Chương (Đại hội VII, 1935).
Hồ Chí Minh buộc phải thừa nhận:
- Hai người khác nhau hoàn toàn về ngoại hình, 
- Khác nhau về năm sinh. 
- Khác nhau về giọng nói, và khác nhau về phong cách.
Ông thừa nhận rằng chỉ "kẻ mất trí" mới cho rằng hai người giống nhau.
Điều này phá vỡ hoàn toàn huyền thoại "Hồ Chí Minh = Nguyễn Ái Quốc", vốn được tuyên truyền suốt nhiều thập niên.
Hồ Chí Minh bộc lộ sự thật: Chủ nghĩa cộng sản như con đỉa đói bám vào dân tộc.
Trong một đoạn khai đầy hình tượng, Hồ Chí Minh so sánh chủ nghĩa cộng sản với:
- Một con đỉa đói. 
- Bám sâu vào cơ thể dân tộc
- Hút máu không ngừng, và tiếp tục sống dù bị cắt vòi.
Ông thừa nhận rằng:
- Nếu không tiêu diệt Mao, sẽ có hàng triệu Mao khác. 
- Chủ nghĩa cộng sản là hệ thống tự tái sinh, và chỉ có một chính đảng quốc gia mạnh mới có thể chống lại nó.
Đây là lời thú nhận hiếm hoi về bản chất ký sinh của chủ nghĩa cộng sản, đến từ chính một người trong cuộc.
Mao Trạch Đông và sự độc quyền tư tưởng: Cấm sao chép Lenin, độc chiếm Comintern.
Hồ Chí Minh tiết lộ rằng Mao:
- Cấm đảng viên sao chép tài liệu Lenin.
- Xem tư tưởng Lenin là "tài sản độc quyền", và bảo vệ tài liệu Đại hội VII như bí mật quốc gia.
Điều này cho thấy:
- Mao không phải là người kế thừa Lenin.
- Mà là người chiếm đoạt Lenin để xây dựng quyền lực cá nhân, và biến Comintern thành công cụ phục vụ tham vọng riêng.
Hồ Chí Minh, trong vai trò "đại diện hải ngoại", chỉ là một phần của chiến lược đó.
Dán Đông Dương: Từ chiến tranh đến tái cấu trúc xã hội.
Hồ Chí Minh mô tả nhiệm vụ mà Mao giao cho ông:
- Đưa ý thức hệ Maoist vào Việt Nam. 
- Phá vỡ phong kiến và thuộc địa. 
- Xây dựng chiến khu, và lan tỏa mô hình Maoist ra toàn Đông Dương.
Ông thừa nhận rằng Trung Cộng đã:
- Khảo sát Việt Nam trong thời gian dài. 
- Thu thập tài liệu mật, và chuẩn bị kế hoạch "Đông Dương hóa Maoism".
Đây là bằng chứng cho thấy:
Việt Minh không phải là phong trào giải phóng dân tộc, mà là một dự án tái cấu trúc xã hội theo mô hình Trung Cộng, được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
Khủng hoảng Trung-Xô và sự lung lay của Comintern.
Hồ Chí Minh cũng đề cập đến:
- Sự rạn nứt giữa Bắc Kinh và Moscow, 
- Sự suy yếu của Comintern, và việc các bài diễn văn hùng hồn không còn sức sống.
Điều này cho thấy:
- Phong trào cộng sản quốc tế đang phân rã. 
- Nhưng Trung Cộng vẫn cố gắng duy trì ảnh hưởng bằng bạo lực và tuyên truyền, và Việt Minh chỉ là một công cụ trong cuộc tranh giành quyền lực giữa hai cường quốc cộng sản.
Nhưng Trung Cộng đã tiên quyết sự áp đặt Maoism lên Việt Nam.
- Mao Trạch Đông là kiến trúc sư của dự án Việt Minh, 
- Hồ Chí Minh chỉ là công cụ thi hành, 
- Việt Nam bị xem như vùng đất để thử nghiệm mô hình Maoist, và sự thay thế nhân dạng chỉ là một phần của chiến lược lớn hơn:
Biến Việt Nam thành bản sao của Trung Cộng.
Đây không phải là lịch sử của một phong trào dân tộc, mà là lịch sử của một cuộc xâm lược tư tưởng được ngụy trang bằng khẩu hiệu cách mạng.
* Huỳnh Tâm.