KẺ ĐÔ HỘ DÂN TỘC VIỀT NAM - Chương 4/14. * Huỳnh Tâm.

Chiến Dịch “Tái Tạo Hồ Chí Minh”: Mổ xẻ chiến lược nhân sự, tuyền truyền và can thiệp của Mao Trạch Đông. Một cuộc họp bất thường và sự ra đời của một dự án chính trị.
Ngày 11 tháng 9 năm 1942, Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc triệu tập một phiên họp bất thường. 
Vận mệnh của Hồ Quang (Hồ Tập Chương) người vừa bị quân đội Quốc Dân Đảng bắt giữ tại Tĩnh Tây.
Phiên họp này, theo các tài liệu được ghi lại, không chỉ bàn về việc giải cứu một cán bộ bị bắt. 
Nó là điểm khởi đầu của một dự án chính trị quy mô lớn:
– Tái tạo một nhân vật lãnh đạo cho phong trào Đông Dương. 
– Xây dựng một biểu tượng có thể thao túng quần chúng Việt Nam. 
– Và chuẩn bị cho chiến lược bành trướng của Mao Trạch Đông xuống Đông Nam Á. 
Phân tích sâu vào cơ chế ra quyết định, động cơ chính trị, và chiến lược tuyên truyền đằng sau việc “tái tạo Hồ Chí Minh”.
Mao Trạch Đông và đánh giá chiến lược về Hồ Quang.
Trong cuộc họp, Mao Trạch Đông đưa ra một nhận định sắc lạnh về Hồ Quang:
– Nông cạn. 
– Nóng nảy. 
– Thiếu chiều sâu chính trị. 
– Háo danh. 
– Lệ thuộc vào tổ chức. 
– Nhưng tuyệt đối trung thành.
Đây là một đánh giá mang tính lưỡng diện: 
Mao nhìn thấy ở Hồ Quang nhiều khiếm khuyết, nhưng cũng nhận ra một phẩm chất mà Mao coi trọng nhất: Khả năng phục tùng tuyệt đối.
Lý do Mao vẫn chọn Hồ Quang.
Mao kết luận rằng:
– Hồ Quang không đủ tầm để trở thành một nhà tư tưởng. 
– Nhưng lại rất phù hợp để trở thành một công cụ chính trị. 
– Dễ điều khiển. 
– Dễ nhào nặn. 
– Và có thể trở thành “người Việt Nam” theo ý muốn của Đảng.
Đây là điểm mấu chốt: 
Mao không cần một lãnh tụ Việt Nam có tư duy độc lập. 
Mao cần một người có thể trở thành biểu tượng mà Trung Quốc kiểm soát.
Chu Ân Lai: Kiến trúc sư của chiến dịch “tái tạo lãnh tụ”.
Chu Ân Lai, người phụ trách ngoại giao và tình báo, đưa ra đánh giá bổ sung:
– Hồ Quang thô lỗ. 
– Dễ bị kích động. 
– Nhưng có khả năng lừa đối phương. 
– Và có bản năng sinh tồn mạnh. 
Chu Ân Lai tin rằng Hồ Quang có thể trở thành một diễn viên chính trị, nếu được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Vai trò của Chu Ân Lai trong chiến dịch.
Chu Ân Lai được giao:
– Đàm phán với Quốc Dân Đảng để trao đổi tù binh 
– Bảo vệ Hồ Quang khỏi bị xử tử 
– Và chuẩn bị cho giai đoạn “tái tạo hình tượng” sau khi được phóng thích.
Đây là bước đầu tiên của chiến dịch mà sau này trở thành huyền thoại Hồ Chí Minh.
Lưu Thiếu Kỳ và Chu Đức: Hai góc nhìn bổ sung.
Lưu Thiếu Kỳ: – Hồ Quang một chuyên gia lừa bịp quần chúng.
Lưu Thiếu Kỳ đánh giá:
– Hồ Quang “vô văn hóa tổ chức”. 
– Nhưng “rất tài tình trong việc lừa bịp nhân dân Việt Nam”. 
– Và “tuyệt đối trung thành với Đảng”. 
Đây là một nhận định mang tính xã hội học chính trị: 
Lưu Thiếu Kỳ nhìn thấy ở Hồ Quang một khả năng thao túng tâm lý quần chúng điều mà một phong trào cách mạng cần.
Chu Đức: – Hồ Quang một “lãnh chúa tiềm năng”.
Chu Đức, Tổng tư lệnh Hồng quân, đưa ra một nhận xét đáng chú ý:
– Hồ Quang nham hiểm. 
– Dối trá như thật. 
– Có khả năng truy đuổi đối thủ đến cùng. 
– Và có thể trở thành “lãnh chúa ở Việt Nam” nếu được trao quyền.
Chu Đức đề xuất: 
Nếu muốn kiểm soát Việt Nam, hãy để Hồ Quang làm vua không ngai.
Quyết định của Mao: Tái tạo một lãnh tụ – kiến tạo một huyền thoại.
Sau khi nghe các ý kiến, Mao đưa ra kết luận chiến lược:
–  Phải cứu Hồ Quang bằng mọi giá. 
– Phải đào tạo lại Hồ Quang để trở thành lãnh tụ Đông Dương.
– Phải tạo ra một hình tượng chính trị mới – “Hồ Chí Minh”.
– Phải biến Hồ Quang thành người Việt Nam trong mắt dân Việt.
– Phải xây dựng một huyền thoại để che giấu nguồn gốc Hán tộc.
Chỉ thị cho Khang Sinh: “Thần thánh hóa Hồ Quang”.
Mao giao cho Khang Sinh – trùm an ninh và nhiệm vụ tuyên truyền:
– Tạo ra danh xưng “Bác”. 
– Xây dựng hình tượng “Cha già dân tộc Việt Nam”. 
– Tìm thêm vài người có ngoại hình tương tự để dùng khi cần. 
– Và tuyệt đối che giấu nguồn gốc Trung Quốc của Hồ Quang.
Đây là bước khởi đầu của cỗ máy tuyên truyền Hồ Chí Minh.
Hội đồng Y khoa và chiến dịch “cải tạo diện mạo”.
Một chi tiết đặc biệt quan trọng trong tài liệu: 
Hội đồng Y khoa được triệu tập để đánh giá khả năng phẫu thuật cho Hồ Quang.
Mục tiêu:
– Chỉnh sửa gương mặt.
– Thay đổi vành tai. 
– Tạo nét tương đồng với Nguyễn Ái Quốc. 
– Và xóa bỏ dấu vết Hakka.
Chu Ân Lai vui mừng nói:
“- Chỉ cần làm cho Hồ Quang giống Nguyễn Ái Quốc, dù chỉ hao hao, cũng là thành công lớn. “
Đây là một trong những bằng chứng cho thấy:
Hình tượng Hồ Chí Minh là sản phẩm của kỹ thuật chính trị, không phải tự nhiên.
Nhiếp Vinh Trăn: Điệp viên giám sát và người bảo hộ.
Nhiếp Vinh Trăn (聂荣臻), một trong những tướng lĩnh thân cận của Mao, được giao nhiệm vụ:
– Giám sát Hồ Quang. 
– Bảo đảm sự trung thành. 
– Và hỗ trợ quá trình “tái tạo lãnh tụ”.
Ông là cầu nối giữa:
– Bộ máy tình báo Trung Quốc. 
– Và chiến dịch xây dựng phong trào Việt Minh.
Phía Quốc Dân Đảng: Một cuộc thẩm vấn mang tính chiến lược.
Trong khi Trung Cộng bàn kế hoạch giải cứu, phía Quốc Dân Đảng tiếp tục thẩm vấn Hồ Tập Chương.
Đại tá La Trác Anh đặt câu hỏi về:
– Hoạt động tại Liễu Châu. 
– Quan hệ với Nhật. 
– Và vai trò trong phong trào Đông Dương.
Hồ Tập Chương thừa nhận: “Tôi không phải Nguyễn Ái Quốc”.
Trong lời khai, ông nói rõ:
– Ông chỉ là người được giao nhập vai. 
– Ông đã học tập tiểu sử Nguyễn Ái Quốc. 
– Và đã trải qua quá trình “chỉnh hình”. 
– Nhưng vẫn là “một đứa con trai của đất nước Trung Quốc”.
Đây là một lời xác nhận quan trọng trong hồ sơ.
Hồng Kông và dấu vết Nguyễn Ái Quốc.
Hồ Tập Chương khai rằng:
– Ông từng đến Hồng Kông để nghiên cứu địa bàn 
– Tìm hiểu nhà tù nơi Nguyễn Ái Quốc từng bị giam. 
– Và học tập phong cách sinh hoạt của Nguyễn Ái Quốc. 
– Nhằm chuẩn bị cho vai diễn chính trị.
Ông cũng khẳng định:
– Nguyễn Ái Quốc đã chết. 
– Và Hồng Kông không còn truy tìm Nguyễn Ái Quốc. 
– Mà chỉ truy tìm “Hu Zhiming”.
Điều này cho thấy:
Ngay cả cơ quan an ninh Anh cũng phân biệt rõ hai nhân vật.
Cho thấy:
– Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai đã chủ động kiến tạo hình tượng “Hồ Chí Minh”.
– Hồ Quang được chọn vì sự trung thành tuyệt đối, không phải vì tài năng. 
– Chiến dịch “tái tạo lãnh tụ” bao gồm cả phẫu thuật thẩm mỹ. 
– Danh xưng “Bác” và “Cha già dân tộc” là sản phẩm tuyên truyền. 
– Và sự phân thân giữa hai Hồ Chí Minh là kết quả của chiến lược nhân sự Maoist.
Chiến Dịch “Tái tạo Hồ Chí Minh”: Từ Hồng Kông đến Tĩnh Tây một huyền thọai được kiến tạo hoàn chỉnh.
Chiến lược xâm nhập Hồng Kông: Bước khởi đầu của một dự án nhân sự.
Để tạo ra một “Hồ Chí Minh” mới, Đảng Cộng sản Trung Quốc phải giải quyết một bài toán kép:
1.  Nguyễn Ái Quốc thật đã chết, theo nhiều tài liệu của Quốc tế Cộng sản.
2.  Phong trào Đông Dương cần một lãnh tụ có danh tính Việt Nam, nhưng phải tuyệt đối trung thành với Mao.
Giải pháp của Mao Trạch Đông là đưa Hồ Tập Chương xâm nhập Hồng Kông, nơi Nguyễn Ái Quốc từng hoạt động, nhằm:
– Học lại toàn bộ tiểu sử. 
– Quan sát môi trường hoạt động. 
– Luyện tập phong thái, cách nói, cách ăn mặc. 
– Và chuẩn bị cho vai diễn chính trị lớn nhất thế kỷ XX.
Cải trang: Một dự án chính trị chứ không phải trò hóa trang.
Hồ Tập Chương được yêu cầu:
– Thay đổi kiểu tóc. 
– Học phát âm tiếng Việt. 
– Tập phong thái trí thức Tây học. 
– Mô phỏng phong cách Nguyễn Ái Quốc trong ảnh và tư liệu.
Tuy nhiên, như chính ông thừa nhận:
– Không thể đạt được sự tinh tế của Nguyễn Ái Quốc. 
– Nhưng đủ để đánh lừa quần chúng Việt Nam vốn chưa từng gặp Nguyễn Ái Quốc thật. 
– Và đủ để phục vụ mục tiêu tuyên truyền của Mao.
Một điều kiện thuận lợi: Không ai biết Nguyễn Ái Quốc thật trông như thế nào.
Đây là yếu tố quyết định thành công của chiến dịch:
– Nguyễn Ái Quốc hoạt động bí mật. 
– Ít hình ảnh. 
– Ít người Việt từng gặp.
– Và đã chết trước khi phong trào Việt Minh bùng nổ.
Điều này cho phép Mao nhập cục thực, hư làm một, biến Hồ Tập Chương thành Nguyễn Ái Quốc mà không gặp phản kháng xã hội.
Cuộc đối chất tại Vũ Ninh: Khi sự thật và giả dối va chạm.
Trong quá trình thẩm vấn, Đại tá La Trác Anh yêu cầu Hồ Tập Chương phân tích năm hồ sơ chân dung, bao gồm:
– Ảnh Nguyễn Ái Quốc. 
– Ảnh Hồ Tập Chương. 
– Và các ảnh “Hồ Chí Minh” khác nhau xuất hiện trong giai đoạn 1932–1943.
Một sự thật không thể che giấu: Sáu gương mặt – sáu cấu trúc xương khác nhau.
Khi đối chiếu các ảnh, Hồ Tập Chương buộc phải thừa nhận:
– Cấu trúc xương mặt khác nhau hoàn toàn. 
– Xương hàm, xương trán, xương gò má không trùng khớp. 
– Vành tai khác biệt. 
– Độ tuổi không tương ứng. 
– Và không thể có chuyện “một người – nhiều gương mặt”.
Điều này dẫn đến kết luận:
Có ít nhất sáu người từng đóng vai “Hồ Chí Minh” trong giai đoạn 1932–1943.
Sai lầm chiến lược của Mao: Không thể đồng nhất hóa sinh học.
Dù Mao có thể:
– Tạo ra tiểu sử giả. 
– Dựng huyền thoại. 
– Kiểm soát truyền thông. 
…nhưng không thể thay đổi cấu trúc xương mặt.
Đây là điểm yếu lớn nhất của chiến dịch “tái tạo Hồ Chí Minh”.
Hồ sơ Nguyễn Ái Quốc: Một danh tính bị chiếm đoạt.
Hồ Tập Chương đọc hồ sơ Nguyễn Ái Quốc và thừa nhận:
– Nguyễn Ái Quốc là người Việt Nam. 
– Có tiểu sử rõ rang. 
– Có phong thái trí thức Tây học. 
– Và đã chết trước khi Hồ Tập Chương được giao nhiệm vụ.
Vấn đề ngôn ngữ: “Zhiming” không thể là tiếng Việt.
Các nhà ngôn ngữ học đã chỉ ra:
– “Zhiming” là tên Hán. 
– Tiếng Việt không có cấu trúc âm vị này. 
– “Chí Minh” chỉ là bản dịch Việt hóa. 
– Họ Hồ phổ biến ở Đông Nam Á, nhưng “Zhiming” thì không.
Điều này càng củng cố luận điểm rằng:
Hồ Chí Minh là một sản phẩm chính trị, không phải sự tiếp nối tự nhiên của Nguyễn Ái Quốc.
Hồ sơ Hồ Tập Chương: Một chân dung tâm lý-chính trị.
Hồ sơ số 2 mô tả Hồ Tập Chương với những đặc điểm:
– Mái tóc mềm, dài, không chăm chút. 
– Phong tục Hakka. 
– Tính khí thất thường. 
– Đa thê, đa dục. 
– Độc đoán, tàn bạo. 
– Tham vọng quyền lực cực độ. 
– Khả năng che giấu cảm xúc. 
– Và đặc biệt: Vành tai trái khuyết, một đặc điểm không thể chỉnh sửa.
Vấn đề “dung dịch thuật”: Giới hạn của phẫu thuật thời 1930-1940.
Hội đồng Y khoa Trung Cộng từng cố:
– Chỉnh sửa vành tai. 
– Thay đổi đường nét khuôn mặt.
– Tạo hình dáng tương tự Nguyễn Ái Quốc. 
Nhưng:
– Vành tai là cấu trúc sụn khó can thiệp. 
– Thời kỳ đó chưa có kỹ thuật thẩm mỹ hiện đại. 
– Mọi chỉnh sửa đều để lại dấu vết.
Điều này khiến việc “nhập vai hoàn hảo” trở nên bất khả.
 
Mao Trạch Đông và chiến lược chiếm đoạt danh tính.
Mao hiểu rõ:
– Nguyễn Ái Quốc đã chết. 
– Phong trào Việt Minh cần một lãnh tụ. 
– Và Trung Quốc cần một công cụ để kiểm soát Việt Nam.
Do đó, Mao quyết định:
– Chiếm đoạt danh tính Nguyễn Ái Quốc. 
– Dựng lên một “Hồ Chí Minh” mới. 
– Và biến ông thành biểu tượng dân tộc Việt Nam.
Một hành động chính trị mang tính xâm lược mềm.
Việc chiếm đoạt danh tính không chỉ là thủ đoạn tuyên truyền. 
Nó là một hình thức xâm lược văn hóa-chính trị, nhằm:
– Xóa bỏ lãnh tụ thật của Việt Nam. 
– Thay thế bằng một nhân vật do Trung Quốc kiểm soát. 
– Và từ đó thao túng toàn bộ phong trào cách mạng Việt Nam.
Hồ Tập Chương: Lời thú nhận cuối cùng.
Sau khi đọc toàn bộ hồ sơ, Hồ Tập Chương thừa nhận:
– Ông không phải Nguyễn Ái Quốc. 
– Ông chỉ là người được giao nhập vai. 
– Bí danh “Hu Zhiming” do Mao đặt. 
– Và ông không biết tương lai mình sẽ chết như thế nào.
Câu nói cuối cùng của ông mang tính dự báo chính trị:
“-Tôi chỉ hy vọng không chết bờ chết bụi, dù là người cộng sản cũng biết sợ điều này. “
Đây là lời thú nhận của một người hiểu rõ:
– Mình chỉ là công cụ. 
– Và số phận của công cụ luôn bị vứt bỏ khi hết giá trị.
Kết luận.
– Mao Trạch Đông đã chủ động chiếm đoạt danh tính Nguyễn Ái Quốc. 
– Hồ Tập Chương chỉ là một trong nhiều “Hồ Chí Minh” được dựng lên. 
– Cấu trúc sinh học và hồ sơ ảnh cho thấy sự bất nhất không thể che giấu. 
– Chiến dịch “tái tạo lãnh tụ” là một dự án chính trị quy mô lớn. 
– Và Hồ Tập Chương, dù trung thành, vẫn chỉ là một quân cờ trong bàn cờ Maoist.
Ngụy Tạo Danh Tính Và Tham Vọng Chính Trị.
Lời thú nhận của Hu Zhiming: Tham vọng cá nhân trong chiếc bóng Mao Trạch Đông.
Trong quá trình thẩm vấn, Hồ Tập Chương, dưới bí danh Hu Zhiming đã thừa nhận một điều then chốt:
“Nếu không có Mao tại Trung Quốc, tất nhiên không có Hồ tại Việt Nam.”
Đây không chỉ là lời thú nhận về nguồn gốc chính trị, mà còn là một tuyên bố về bản chất quyền lực:
– Hồ Tập Chương không phải là sản phẩm của phong trào Việt Nam.
– Mà là sản phẩm của ý chí Maoist.
– Được tạo ra để phục vụ chiến lược bành trướng của Trung Quốc xuống Đông Dương. 
Tham vọng cá nhân hòa vào tham vọng đế quốc.
Hồ Tập Chương thừa nhận:
– Ông muốn có “một thế giới riêng để tung hoành”. 
– Ông xem Việt Nam như lãnh địa tương lai. 
– Và ông tin rằng chỉ cần phục tùng Mao, ông sẽ trở thành người duy nhất được tin dùng.
Đây là sự kết hợp nguy hiểm giữa:
– Tham vọng cá nhân. 
– Ý thức hệ Maoist. 
– Và chiến lược xâm lược mềm của Trung Quốc.
Hồ sơ số 4: “Dung dịch thuật” và nỗ lực biến người Hakka thành người Việt Nam.
Hồ Tập Chương tiếp tục đọc hồ sơ số 4 – tài liệu mô tả quá trình “dung dịch thuật”, tức phẫu thuật, cải trang, tái tạo diện mạo để biến ông thành Nguyễn Ái Quốc.
Một dự án bất khả thi ngay từ khởi đầu.
Theo hồ sơ:
– Nguyễn Tất Thành có cấu trúc xương mặt đặc trưng. 
– Vành tai bẩm sinh khuyết. 
– Tóc dày, cứng, chải kiểu Tây. 
– Phong thái trí thức Pháp hóa. 
Trong khi đó:
– Hồ Tập Chương là người Hakka. 
– Tóc mềm, dài, bùng nhùng. 
– Phong tục ăn mặc Hán. 
– Và có vành tai trái khuyết nhẹ.
Hai người không thể giống nhau về mặt sinh học, dù có phẫu thuật.
Vấn đề lớn nhất: Vành tai cấu trúc sụn không thể “tái tạo”.
Hội đồng Y khoa Trung Cộng xác nhận:
– Sụn vành tai phát triển rất chậm.
– Phẫu thuật thời 1930-1940 không thể tái tạo chính xác. 
– Vành tai của Nguyễn Ái Quốc không còn mẫu để đối chiếu.
– Hồ Tập Chương đã hơn 33 tuổi – quá muộn để chỉnh sửa triệt để.
Dù vậy, Mao vẫn yêu cầu:
– Phẫu thuật lần 1. 
– Phẫu thuật lần 2. 
– Và cuối cùng chấp nhận “hao hao giống là đủ”.
Chu Ân Lai vui mừng tuyên bố:
” – Chỉ cần giống hao Nguyễn Ái Quốc là thành công lớn. “
Đây là minh chứng cho thấy:
Mục tiêu không phải là sự thật, mà là tạo ra một biểu tượng chính trị có thể thao túng cả dân tộc Việt Nam.
Hồ sơ số 5: Đối chiếu sinh học – sự khác biệt không thể che giấu.
Hồ Tập Chương đọc hồ sơ số 5, trong đó ghi rõ:
– Nguyễn Tất Thành sinh năm 1890 (hoặc 1894 theo thẻ Pháp). 
– Hồ Tập Chương sinh năm 1901. 
– Chênh lệch 11 năm tuổi. 
– Vành tai phải của Nguyễn Tất Thành khuyết bẩm sinh 
– Vành tai trái của Hồ Tập Chương khuyết nhẹ 1/4. 
Phẫu thuật không thể vượt qua quy luật sinh học.
Hội đồng Y khoa báo cáo:
– Gờ luân, gờ đối luân, hõm tam giác… không thể tái tạo hoàn chỉnh. 
– Phẫu thuật chỉ đạt mức “tương tự 30–40%” 
– Vành tai phải của Hồ Tập Chương vẫn không giống Nguyễn Tất Thành. 
– Tóc, mắt, xương mặt không thể làm giống.
Điều này cho thấy:
Dù tuyên truyền có mạnh đến đâu, cơ thể con người vẫn chống lại sự giả mạo.
Mao Trạch Đông và ảo tưởng “thay đổi tạo hóa”.
Mao tin rằng:
– Có thể thay đổi lịch sử. 
– Có thể thay đổi danh tính. 
– Và thậm chí có thể thay đổi hình dạng con người. 
Nhưng thực tế:
– Phẫu thuật thời đó quá thô sơ. 
– Không thể tạo ra bản sao hoàn hảo. 
– Và sự khác biệt sinh học vẫn tồn tại rõ rang. 
Tuyên truyền bù đắp cho thất bại của phẫu thuật.
Trung ương Cục ra lệnh:
– Ban Tuyên giáo phải “thần thánh hóa” Hu Zhiming. 
– Tạo ra huyền thoại “Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh là một”. 
– Tung tin giả ra quốc tế. 
– Và kiểm soát toàn bộ thông tin tại Việt Nam.
Đây là một chiến dịch tuyên truyền quy mô lớn, nhằm che giấu thất bại của phẫu thuật và sự khác biệt sinh học.
Đại tá La Trác Anh: Một bản cáo trạng chính trị.
Sau khi nghe toàn bộ hồ sơ, Đại tá La Trác Anh kết luận:
– Hồ Tập Chương mang theo “cá tính bất lương” vào Việt Nam. 
– Được Mao đào tạo tại Diên An. 
– Tuyển mộ sát thủ, thảo khấu, lục lâm. 
– Và đưa họ vào Việt Nam để tạo ra phong trào Việt Minh. 
Ông nhấn mạnh:
– Việt Minh không phải phong trào dân tộc. 
– Mà là cuộc khởi nghĩa do Trung Quốc đạo diễn. 
– Nhằm cướp nước Việt Nam bằng bạo lực cách mạng. 
Một cảnh báo về tương lai Việt Nam.
La Trác Anh nói:
– Cộng sản sẽ đẩy Việt Nam vào nghèo đói và tang tóc. 
– Tuyên truyền sẽ phá hoại văn hóa. 
– Và kiểm soát tư duy nhân dân. 
– Nếu Hồ Tập Chương tiếp tục con đường này, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
Đây là một lời cảnh báo mang tính tiên tri về những gì sẽ xảy ra tại Việt Nam sau 1945.
Hồ Tập Chương: Sự im lặng của một người biết mình là công cụ.
Khi nghe những lời phân tích của La Trác Anh, Hồ Tập Chương:
– Cúi đầu. 
– Im lặng. 
– Và không phản biện.
Đây không phải sự phục tùng, mà là sự nhận thức:
– Ông chỉ là công cụ của Mao. 
– Ông không thể thay đổi số phận. 
– Và ông hiểu rằng tương lai của mình sẽ bị định đoạt bởi người khác. 
Cho thấy:
– Mao Trạch Đông đã chủ động tạo ra một “Hồ Chí Minh” mới.
– Phẫu thuật và cải trang chỉ là một phần của chiến dịch. 
– Tuyên truyền mới là vũ khí quyết định. 
– Hồ Tập Chương là công cụ, không phải lãnh tụ, và sự giả mạo danh tính Nguyễn Ái Quốc là một hành động xâm lược chính trị. 
* Huỳnh Tâm.