Xuất khẩu lao động đen - kỳ 5 (Huỳnh Tâm)

Từ Đâu Tràn Đến Những Niềm Bi Thương ?
Thực ra chúng cháu đi lao động không phải vì trồng cỏ như thếnày đâu. ( Ảnh. Huỳnh Thiện Tâm )
Chúng tôi đi hơn một phần tư đường, chưa đến điểm hẹn phi trường Ruzyné, bỗng cậu Ba hỏi :
— Thưa bác, cháu đi thăm người bạn ở tại hạt Pruszkow, Ban Lan. Bác có muốn đi luôn không ?
Tôi vừa nghe dứt câu hỏi của cậu Ba, thì trong lòng như liền bị thu hút, bởi đó là một động lực hấp dẫn mở đường cho tôi lao tới Ba Lan.
Tôi liền gật đầu mấy cái để thay lời quyết định vì làm sao tôi có thể từ chối được . Đây không còn là chuyến đi phải liều lĩnh, gian nan mà là chấp nhận mạo hiểm, đầy rủi ro cho bản thân . Cùng lúc cậu Ba cho biết lần này đi Ba Lan có ít nhiều lo âu, hiện không biết người bạn đồng hương của cháu sẽ thế nào.
Về phần tôi thì muốn nhân cơ hội này đi tìm hiểu sinh hoạt cộng đồng người Việt tại Ba Lan. Trong lúc này cũng cần gợi ý để cho cậu Ba nói chuyện nhiều hơn, có như vậy mới lái xe không biết mệt mỏi và không buồn ngủ trên dọc đường, sợ nhất là khí hậu oi bức của mùa Hạ quái lạ ở Đông Âu:
— Cậu Ba à, mọi việc cần phải điềm tĩnh và thong thả, có như vậy mới phân định thế nào là lợi hại, dù có lo nhưng đừng âu, cậu Ba cho tôi biết tình trạng thế nào mà lo âu dữ vậy ?

Đôi mắt của cậu Ba chú ý ngó về phía trước, đôi tay lái xe, miệng nói :
— Thưa bác, hôm kia cảnh sát Cục điều tra trung ương (CBS) khám phá 2 vườn hoa màu “cần sa”, tịch thu tất cả tài sản, khoảng 220 ngàn tiền Ba Lan (tương đương 85 ngàn USD) và 31kg cần sa sấy khô. Trong đó có một người chủ vườn là bạn đồng hương của cháu . Cháu lo âu là vì có cổ phần trong một vườn đó . Chưa biết hoàn cảnh của cậu ta thế nào ? Mất tài sản thì không nói gì, nhưng vào tù thì không hy vọng đứng dậy được . Nếu vào tù thì mọi việc gì cũng bị lộ và khai ra hết. Chỉ ở điểm này thôi mọi liên hệ cần sa khó mà qua mặc được với cảnh sát Ba Lan và Tiệp Khắc.

Âu cũng có nguyên nhân của nó, nếu không phải đảng và bác khuyến khích thì làm gì có cảnh nơm nớp như ngày nay. Hiện chúng cháu sống không khác nào như một đám kiến kéo nhau tràn đến bao vây một bãi phân phế thải của Tiệp Khắc.

Cũng như trước 1945 và hôm nay, không ai muốn vào đảng cộng sản Việt Nam, cho nên họ tạo ra một đảng cộng sản dân tộc để nhử mồi hận thù của kẻ tham vọng, từ đó người vô năng nhảy vào với nhiều thành tích khác máu. Họ sống nhờ thượng đội hạ đạp. Cương lĩnh của họ rất đơn giản là cướp chính quyền và trấn lột nhân dân. Họ đặt ra tiêu chuẩn thăng quan tiến chức rất là kỳ quái, chỉ cần biết sợ đảng, dâng tất cả đất nước Việt Nam cho chúa đảng. Công thức cai trị là đè bẹp kẻ khác, khi nào họ thấy bất lợi là thủ tiêu, hạ ngục, đấu tố, phi tan tài sản nhân dân để nuôi đảng. Họ đặt đảng cộng sản lên hàng đầu, xem tổ quốc và dân tộc là thứ phế thải. Đảng cộng sản Việt Nam duy chỉ một chuyên quyền và đến nay vẫn bất khả lây động, họ chỉ sống qua cương lĩnh cướp. 

Sau 1975 đảng và bác ham an nhàn, lấy vũ khí duy nhất là dân phải luỵ đảng, thế mới sản sinh ra "đảng dân hữu biệt" cho nên họ chụp mũ người dân nào, không phục tùng đảng thì qui tội phản động, cho đi mò tôm tép, còn ngày nay thì cho đi cải tạo, một thứ tù khủng khiếp nhất thế giới, còn người dân lam lũ đầu tắt mặc tối, thì đảng và bác khuyến khích đi lao động nước ngoài, thực sự là hình thức xuất khẩu buôn nô lệ quốc tế. Đó là phương thức cai trị thời nay của đảng và bác dành cho dân tộc Việt Nam.

Chúng tôi đến biên giới làng Bohumin, cho xe dừng lại tại bãi đậu để đổ xăng và nghỉ ngơi, sau đó chuẩn bị đi tiếp đến Ba Lan, chúng tôi chọn một cái bàn ngoài trời có bóng mát để ngồi giải lao. Từ xa có một phụ nữ Việt mảnh mai, tuổi độ 23, đến chào hỏi :
— Thưa quý anh, có phải đi Warsaw, Ba Lan không, có thể nào cho em quá giang với, vì không có tiền cho nên em đi nhờ được chặng đường nào hay chặng đó, em xin cảm tạ quý anh trước.

 Chủ xe gật đầu đồng ý, đáp :
— Mời chị ngồi xuống ghế uống nước với chúng tôi rồi cùng nhau lên đường . Nhưng chúng tôi chỉ đến hạt Pruszkow, sau đó chị tự đi Warsaw nhé ?
 — Hôm nay em may mắn, gặp được quý anh thương tình, đa tạ.

Người phụ nữ ngồi cùng bàn, ăn mặc phấn son rẻ tiền, phảng phất trong người tính chất đồng nội. Qua suy nghĩ của tôi, đây vẫn là chân dung cháu bé gái, vì con trai út của tôi đã 27 tuổi.

Thế mà tôi bắt gặp đôi mắt ấy, chứa đựng một kỳ bí như mời gọi chiêu hiền đãi ngộ, hay muốn trao đổi thâm tình bi ai gì đó, cũng có thể đôi mắt Điêu Thuyền giăng ra cạm bẫy, làm tôi mất tự nhiên. Liền hỏi vài câu xã giao tầm thường để trấn định tinh thần:
— Cô ở đâu mà xin quá giang xe để đến Ba Lan ?

Người phụ nữ, thu mình lại, bẽn lẽn ngập ngừng đáp :
— Em ở Tiệp qua Ba Lan để tìm việc làm, nếu trong tháng không tìm được việc thì phải trở lại Tiệp và tiếp tục đi cày, còn anh hình như không phải người ở Tiệp ?

Cậu Ba trả lời thế cho tôi :
— Đúng thế, bác này đến từ Paris.

Cảnh đi quá giang ở Paris rất là bình thường đối với người Pháp. Lắm lúc tôi cũng quá giang du lịch miền Nam nước Pháp, đi quá giang cũng có cái thú vị của nó v.v… Lần này tôi gặp một đồng hương quá giang từ Tiệp qua Ba Lan, tự dưng có một gần gũi và cảm thông. Tôi đặt vấn đề "Một miếng khi đói bằng một gói khi no" liền tay mở ví ra với ý chân tình, tặng cho cô 50 euros, để làm chi phí, người đi lỡ đường. Lúc này đôi mắt của cô như thay lời cảm ơn là lòng ngơ ngác trước một người đồng hương trên lộ trình Ba Lan. Tôi trầm tiếng nói đôi lời :
— Cô thông cảm nhé, tôi tặng cô 50 euros với mục đích là tạo phương tiện cho cô đến Warsaw, còn chúng tôi phải đến Pruszkow cho kịp hẹn, thực ra khi chấp nhận chở cô là phải đưa đến nơi, đến chốn. Bây giờ cô an tâm đừng lo ngại, hy vọng cô sẽ tìm được việc làm ở đó.

Người phụ nữ trẻ cầm trên tay 50 euros, với một cử chỉ trịnh trọng, rồi nói :
— Thưa quý anh, em có tiền nhưng phải cần kiệm và tính toán từng chi tiêu một, để dành dụm tí ti tiền, sau đó gửi về quê nuôi cả gia đình, em xin cảm ơn quý anh.

Nghỉ ngơi được 10 phút, chúng tôi lên đường, xe lăn bánh, tôi hỏi :
— Xin lỗi cô nhé, cho phép tôi hỏi đôi lời chân tình, tùy cô trả lời hay không cũng được.

Khi ở quê nhà, cô đi lao động với hợp đồng nào, đến Tiệp đã bao lâu rồi, đời sống và hội nhập có thích hợp với hoàn cảnh chưa ? Có thường xuyên liên lạc với gia đình chứ và đã về thăm quê hương mấy lần rồi ?

Cô ngó tôi không chớp mắt, rồi đáp như nước chảy :
— Thưa anh, em ở huyện Đồng Hỷ tỉnh Thái Nguyên, đi lao động qua hợp đồng của Bộ tư lệnh Quân khu 1 . Em phải trả mọi chi phí và trà nước cả thảy là 15.000 đô la. Em phải thế chấp sổ đỏ cho ngân hàng để vay 14.000 đô la. Người tổ chức là ông Trung tướng Vi Văn Mạn . Sau khi qua lớp tư vấn thì chúng em được chia thành 5 nhóm, nhóm em đi đầu tiên cả thảy 75 người. Đến nước Nga trước, rồi em và 14 người nữa vào Tiệp, em không biết 61 người kia đi đâu. Lúc đầu, em lao động nông trường được 2 tháng, lương trả chết đói, không đủ sống, đương nhiên không có tiền để trả cho ngân hàng. Sau đó, thất nghiệp, em và các bạn rủ nhau bỏ việc, về Praha tìm việc làm khác. Tìm mãi đến 1 tháng sau mới có việc làm, từ đó em trở thành phu khuân vác tại chợ Saba . Giai đoạn này rất là cực khổ . Thân em trôi nổi, có lúc tinh thần xuống thấp, muốn tự tử cho rồi đời, nhưng em phải sống vì cha mẹ già và chồng con đang chờ hy vọng ở nơi em sẽ đem lại cho gia đình một sĩ diện sống . Đến nay, em đã gửi tiền về gia đình ở quê nhà với khả năng khiêm tốn.

Em đã lê bước chân khắp xứ Tiệp được hơn 2 năm, chịu biết bao là tủi nhục, tiền không có, em phải đổi thứ trân quý nhất bằng một gói mì ăn liền . Khi đó, em tiếp nhận nó như một giá trị cầu sống, em phải cần kiệm tối đa để gửi quà về cho gia đình ! Từ đó mở đường cho em tiến vào môi trường làm cô gái gọi. Buổi đầu em tiếp khách mua vui còn e thẹn, đến nay thì đã là nghề dạy nghề.

Em chỉ hội nhập vào đoàn binh mãi dâm hè phố, đó là môi trường thích hợp nhất mà em phải chấp nhận . Ngoài ra, em không còn ước mơ nào cao hơn nữa . Những chị em khác đồng cảnh ngộ bán dâm như em không hơn gì mấy, họ cũng trăm chìm ngàn nổi. Còn hội nhập vào xã hội Tiệp thì khó lắm, nhất là hồ sơ định cư và công ăn việc làm tất cả đều một chữ"không" !

Còn liên lạc với gia đình thì rất dè dặt vì tự biết thân phận không mấy trong sạch, cho đến nay sự thận trọng đó có phần nào kết quả, bởi cha mẹ và chồng con không hề biết em đang làm gì ở Tiệp, mỗi khi liên lạc về nhà phải gửi tiền, nhất là gấn Tết, cả nhà xem em như là một bà Noel nho nhỏ.

Ngày về thăm quê hương có lẽ là điều em không bao giờ ước mơ đến ! Lý do trong người của em chẳng có một thứ giấy tờ gì cả, công ăn việc làm cũng không, còn tiền chỉ đủ gửi về nhà cho họ tạm sống qua ngày. Muốn về thăm quê hương ít nhất phải buôn lậu, trồng cần sa. Trong túi dết phải có trên 200.000 euros, mới dám nghĩ đến . Trừ phi em trúng số độc đắc Euro Millions. Trước nhất là phải liên lạc với lãnh sự quán Việt Nam tại Tiệp, nhờ họ lo thủ tục phải trả trên 150.000 euros, còn lại 5.000 euros để trang trải vé máy bay và làm quà cho gia đình. Như em đây đã trải qua 4 chặng đường, mỗi chặng đường đều phải thay tên đổi họ. Tên họ do cha mẹ cho là Nguyễn thị … đến Nga đổi tên họ Trần thị Lài, đến Ba Lan tên họ Lý thị Cúc, đến Tiệp vào tù ra khám tên họ Lê thị Mai, xem ra em là con cháu của bốn họ Nguyễn, Lý, Trần, Lê. Tên của em là những bông hoa, tuy là đẹp nhưng thực tại, đời em không đẹp tí nào . Thế thì làm gì mà về thăm gia đình được chứ !

Hiện tại, những người quen biết gia đình của em, họ cho rằng gia đình nào có người ở hải ngoại sẽ được cơ may phất tài trong nay mai, nhưng nào ai biết gian truân, uất ẩn một sự thật rất phủ phàng cho đời phụ nữ chúng em, đang phải làm thêm bằng sức hiện có, như đổi thân cho kẻ mua vui đi tìm hoa cỏ quý.
Đêm khuya khoắt trong khu phố tại Praha, Tiệp. Những thanh niên Việt mượn rượu trả nợ đời, nhựng cô gái gọi chờ ai . (Ảnh. Huỳnh Tâm )

Tôi giật mình vì chuyện đời lâm ly bi đát của phụ nữ này, liền cắt ngang câu chuyện để tìm hiểu chi tiết hơn :
— Thế thì cô có tiền nhiều rồi, đời sống khá hơn, ở quê nhà gia đình cũng thấy vui lắm phải không và mỗi ngày phải kiếm bao nhiêu tiền mới đủ sở cầu ?

Cô trầm mặt xuống đáp :         
            — Không phải dễ dàng kiếm tiền đâu, ngày thì em phụ khuân vác, đêm thì gái điếm mãi dâm, cho đến hôm nay em mới thuần thục hành nghề mãi dâm . Tuy không vốn nhưng không thể khai thác hết được vì sức người có chừng mực ! Sở cầu thì nhiều không biết bao mà cho đủ . Nhưng ở quê nhà cứ bảo em phải gửi tiền nhiều về để mua lại nhà cửa, con của em cần đến trường học, thuốc men cho cha mẹ già yếu v.v... Ở đây, mỗi lần em làm cho giới đàng ông được vui, họ chỉ trả 30 euros cho đến 40 euros, nhưng không ăn trọn số tiền này vì phải chia cho đồng hương trung gian, nguyên là chủ quán café hết 10 euros, chủ nhà trọ 5 euros. Có một lần người chủ quán café nói với em trung bình mỗi ngày giới thiệu trên 20 người khách mua vui. Em tính nhẩm như thế họ thu được mỗi ngày là 200 euros . Thử hỏi mỗi ly café chỉ lời được 2 xu, còn phải đóng thuế nữa. Thực ra quán café của người Việt ở Tiệp, hoạt động trá hình, đích thực nó là động mãi dâm. Còn em thì mỗi ngày thu được 3 mối là đủ rồi.

Anh có biết không, ở Tiệp có rất nhiều đại tập đoàn kinh doanh mãi dâm, hoạt động khắp Đông Âu, có trên 25.300 công nhân. Do bác Hồ và con cháu đảng quản trị. Đặc biệt kinh doanh loại hàng mãi dâm không cần có kho chứa, không khai báo thuế má. Khách hàng đến và đi không bao giờ biết văn phòng hành chánh, kể cả không hề biết ông giám đốc là ai ?

Những chợ thịt người này nhỏ hơn chợ Sapa 1/10, nhưng sinh hoạt tấp nập ngày cũng như đêm, những đại tập đoàn này đang phát đạt, lên cao như diều. Nếu tính nhẩm mỗi ngày tập đoàn mãi dâm thu vào 628.500 euros, qui ra mỗi ngày thu hơn 3kg vàng cho mỗi tập đoàn. Theo em biết có cả thảy 4 tập đoàn kinh doanh mãi dâm do đảng và nhà nước chia nhau cướp máu trắng của phụ nữ và cướp luôn sinh mạng nếu phản đối chỉ tiêu, họ không tha cho bất cứ ai. Đó là đảng cộng sản và nhà nước biết nhìn sắc mặt của người dân, rồi đè ra trấn lột một cách táo bạo và trắng trợn, đúng là ăn cướp theo kiểu trên đầu thiên hạ .

Còn em thì ở ngoài luồng mãi dâm cho nên buôn bán lẻ tẻ. Em có một bạn đi qua đây cùng chuyến, đang làm công nhân cho đại tập đoàn mãi dâm, thường tâm sự : Mỗi lần bán thân cho khách với giá 40 euros, nộp cho đại tập đoàn 30 euros. Theo hợp đồng của đại tập đoàn mãi dâm đưa ra chỉ tiêu cho mỗi nhân công phải phục vụ 10 người khách mỗi ngày. Nhưng cô ấy không hài lòng vì nhu cầu của gia đình tại quê nhà quá cao, do lúc trước làm hồ sơ đi lao động thế chấp sổ đỏ quá lãi, cho nên bây giờ cô phải phục vụ đến 15 người khách mỗi ngày và còn làm thêm ở ngoài luồng chưa tính.

Đảng–bác định hướng xuất khẩu lao động cả nước. Nam giới thì trồng cần sa. Nữ giới thì đi chào hàng thịt ban đêm, trên 50kg trị giá 30 euros, đêm Praha, Tiệp. (Ảnh. Huỳnh Tâm )

Tôi bồi hồi trước thân phận người phụ nữ đang trôi nổi khắp Đông Âu, hỏi :
— Sao em nói chi những lời thực tình này với chúng tôi và tại sao em không đi tìm lao động khác mà cứ làm nghề này vậy ? Em không sợ bệnh hay sao ?

Cô không ngần ngại đáp :
— Thưa quý anh, đã ở Tiệp thì nói làm nghề này đâu xấu xa gì đâu, vì em sinh ra trong xã hội chủ nghĩa là thế đó, nói thực tình cũng là lối quảng cáo đó mà, có như thế mới tiếp được những khách biết cảm thông. Sau này, em không còn ở Tiệp thì ai nào có biết quá khứ của mình đâu. Tìm việc không có thì phải chịu thôi, chứ ai mà muốn sống cái nghề khỉ gió này làm gì ! Em không sợ bệnh, mà chỉ sợ cả gia đình chết trước em vì bệnh dịch nghèo !

Tôi lắc đầu không đồng ý cách nói của người phụ nữ này, hỏi :
            — Cô không sợ chết vì bệnh Sida hay sao ?

— Thưa, em sợ bố mẹ, chồng con ở quê nhà chết đói trước khi em chết vì bệnh Sida. Bệnh Sida chết rất chậm, nó kéo dài cả năm . Hơn nữa, bệnh Sida ở đây có cách chữa, còn chết đói chỉ có bảy ngày thôi, anh ạ !

Một lần nữa, tôi lại lắc đầu với lòng quá xót xa, tưởng rằng người phụ nữ Việt Nam kiêu hùng nơi xứ lạ, không ngờ sao mà ôm nhiều niềm bi thương, do đảng cộng sản Việt Nam ban cho một số mệnh nghiệt ngã lao động mãi dâm !

Tôi vội hỏi một câu cuối, vì xe đã vào hạt Pruszkow :
— Ở tại Praha có nhiều chị em làm mãi dâm và có ai bị ở tù vì hành nghề này không ?

            — Thưa anh, em đi ra từ cửa nhà tù mãi dâm Praha . Ngày nay tại Tiệp đã lập lao tù phục hồi nhân phẩm cho phụ nữ Việt Nam. Con số không phải nhỏ ! Cứ mỗi lao động phụ nữ ở Đông Âu là một niềm bi thương cùng tận và đã hết hy vọng nhìn đời đẹp. Thế mà chị em cứ xếp hàng thứ tự và từ từ bước vào động mãi dâm, với con số trên 50% như đảng bác đã tuyên bố xuất khẩu lao động nước ngoài trên đà phát triển ngoạn mục .

Tôi mở cửa cho người phụ nữ xuống xe và cậu Ba tặng thêm 50 euros, nói :
— Tôi cũng ở Tiệp, hiểu được tình cảnh của cô và cảm mến cho nên xin gửi cô, của ít lòng nhiều, để làm lộ phí. Chúc cô thành công.

     Em đa tạ quý anh, tạm biệt, hẹn ngày tái ngộ.

Tôi muốn biết cậu Ba phản ứng thế nào về phụ nữ quá giang xe, hỏi:
— Cậu suy nghĩ gì về cô ấy ?

— Thưa bác, cô ấy không che dấu những va chạm trong xã hội hiện sống . Cố ấy thực thà kể hết cho bác nghe những việc hoàn toàn là sự thực và chính cháu cũng đã cứng kiến nhiều lần cảnh đời này.

Thưa bác, nếu mình đối xử với cô ấy không rộng rãi thì e rằng cô ấy không bao giờ nói ra lời thực đó. Bác đối với cô ấy bằng tình người và lòng không khinh miệt, thì người ta không bao giờ che được tâm sự chân tình nhất của người phụ nữ, cũng như chúng ta tặng cho cô ấy 100 euros mà không cần hồi báo. Cậu Ba ngó tôi rồi nói tiếp :

— Theo nhận xét của cháu, cô ấy nói về thực trang của cộng đồng ở Tiệp rất chính xác, nhưng vẫn còn đơn điệu, chưa nói hết thực trạng của nó cũng vì thời gian có hạng, bởi còn trăm ngàn sự kiện khác chưa phơi bày. Còn một nguyên nhân khác, như nhập cư lậu và lao động bất hợp pháp tự nó nằm trong tay lãnh sự quán Việt Nam tại Tiệp. Có những bức hiếp tàn bạo đến từ lãnh sự quán, nhưng cộng đồng Việt không có phản ứng nào. Muốn phản ứng phải biết họ là thiểu số xuất thân đê tiện và tính gian trá của họ lớn như vung trời, mình phải nhẫn nhục để đối phó với họ, bằng nhiều cách khác nhau . Sợ nhất là lòng dạ ty tiện của đảng cộng sản, họ không giống như người lương thiện.

Chân dung người phụ nữ Việt Nam nằm co ro trên vỉa lè Đông Âu.

Một chân dung phụ nữ Việt Nam lưu lạc xứ lạ, đến rồi đi,  để lại trong chúng tôi một ánh mắt tình người trìu mến, với đôi hàng lệ rơi trên gò má của cô em gái nhỏ rất cảm động, chúng tôi nhận được nơi cô Trần thị Phượng, một cái cuối đầu xin đa tạ và tạm biệt. Từ đó mới biết câu tục ngữ này giá trị: "Thêm một người không cảm giác, thiếu một người đặc biệt rõ ràng".

Xe chúng tôi tiếp tục tiến vào thủ phủ của hạt Pruszkow . Như từ đâu tràn vào chúng tôi những niềm bi thương. Thì ra chỉ có đảng và bác tạo dựng thế đời nay, để rồi ăn mòn bản chất lương thiện và vét nạo, cạn sạch, tận gốc ý chí của người dân. Có bao giờ họ ngó xuống mà xem đau lòng một dân tộc Việt Nam đang lặn hụp cơm thừa cá cặn của bọn quan cách mạng tham nhũng thải ra, trong xã hội ngày nay khác nào một địa ngục vừa xuất hiện ở đầu thế kỷ 21.

Tiếng của dân, đang âm vang động trong lòng đất nước, tuy có lần vô vọng, nhưng trước sau gì cũng trừ khử được tập thể các đảng cô hồn ! Nay lòng dân héo hắt đã dâng cao, thì càng ôn miệt bọn quan đảng ác ôn tham nhũng.
Huỳnh Tâm
Điện thoại di động: 0033.06.15.56.61.34
Paris 05 – 10 – 2010